25-03-2011

Hoàng hậu thất sủng - C1

Chương 1 

Đánh chết ta cũng không thể tưởng tượng được rằng, lại có một ngày Phùng Thường Nghê ta, một cô gái trí thức 29 tuổi, lại “xuyên không” ngoài sự mong đợi của bản thân.

Mặc dù, ta rất thích xem tiểu thuyết trên internet, đối với những cô gái được thử nghiệm xuyên qua ta tràn đầy hâm mộ, nhưng ta biết, đó không phải là chuyện có thật, mặc dù đã từng vì đọc những chuyện đó mà tốn không ít nước mắt.


Nhưng trong cuộc sống đúng thật là có nhiều chuyện khó có thể nói trước. Ta đâu có lường được chuyện "xuyên qua" này, ta là đến hồ bơi để thỏa sức bơi lội, nhưng vì vô ý trượt chân té xuống nước, ở trong làn nước lạnh lẽo chuyển động dữ dội, sau đó lại nổi lên trên mặt nước, ta đã không còn là chính ta.

Đó là ta có ý nói, khung cảnh xung quanh, cùng chỗ mà ta đang ở hoàn toàn không còn giống với lúc trước. Mà lại nghe thấy từ phía bên bờ có tiếng gọi mình vang lên: “Nương nương, người đừng hoảng hốt, hãy kiên trì, cố gắng chống chọi thêm chút nữa.” Đầu óc ta có chút hồ đồ. Là ta nằm mộng hay là đã “bỏ mình” trong làn nước lạnh, nên thần tình sinh ra ảo giác? Thật may, cuối cùng ta cũng với được mấy cây cỏ lau, hai chân thử khua khoắng thì chạm tới đáy hồ, thì ra là nước cũng không quá sâu, chỉ đến ngực ta. 

Bất kể là ta đã “xuyên qua” hay là “gặp quỷ”, điều cấp thiết nhất lúc này là bơi tới bờ, quan trọng nhất là phải bảo toàn mạng sống. Thực không rõ những người đứng ở trên bờ là ai, nhưng chính là ta cảm thấy bọn họ vừa la, vừa gọi, bộ dạng thật khiến người ta thấy phiền, không nhịn được ta liền quát to một tiếng: “Tất cả câm miệng lại cho ta!” Thật là thần kỳ nha, những lời này vừa thốt ra, cả đám nhốn nháo trên bờ nhất thời yên lặng như tờ. Tốt rồi, ta thấy mình ở cách bờ không xa lắm, liền sử dụng kỹ thuật “bơi ếch” để bơi đến bên bờ.
“Nương nương!” Một thiếu nữ khóc nức nở nhảy xuống làn nước đến bên ôm lấy ta: “Nương nương người thiếu chút nữa hù chết nô tỳ.”

Ta ngắm nhìn tiểu cô nương đó, nhận thấy đây là một nữ tử khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thân vận trang phục cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhưng vì đang khóc mà có chút khó coi nhưng tóm lại nha đầu này khiến ta thấy thích. Bởi dù không biết hiện tại mình mang thân phận gì nhưng lúc này dòng nước mắt trên mặt nha đầu cho ta biết nàng ta thực lòng quan tâm đến ta.

“Ta không sao.” Ta nhẹ nhàng đẩy nàng ta ra, nhìn khuôn mặt nước mắt nước mũi tùm lum, ây da ta là người thích sạch sẽ nha.
“Nương nương,” nha đầu nhìn ta có chút hồ nghi.

Ta xác nhận vừa rồi mình không có nghe lầm, thực sự nha đầu này gọi ta là “Nương Nương”. Chắc ai cũng biết, danh xưng như này có vai vế thế nào. Chẳng lẽ, ta xuyên qua thành phi tử của hoàng đế rồi? Có phải hay không, rồi cũng sẽ có hoàng đế đẹp trai làm chồng. Ha ha, mặc dù xuyên qua tới địa điểm có chút làm cho người ta mất hứng, nhưng là nếu giống như ta mong muốn, quả thật cũng không sao.

“Nương nương thì ra người biết bơi lội ư.” Nha đầu lẩm bẩm lầu bầu, vẻ mặt có chút kỳ quái.

“Ta là ai?” Nhớ lại khi xem tiểu thuyết “xuyên không”, đại đa số nữ chính khi “xuyên qua” không biết gì cả, cũng là liền dùng bộ dạng “mất trí nhớ”, mặc dù “thủ đoạn” này có chút “phi thực”, nhưng nay đến phiên mình, ta cũng chỉ có biện pháp này.

Tiểu nha đầu nghe thấy câu hỏi của ta, nước mắt lại không ngừng chảy xuống, hai tay nắm lấy bờ vai ta: “Nương nương, người làm sao vậy? Đừng dọa Như Ca nha, Nương Nương, Hoàng Hậu Nương Nương!”
Cũng có chút thu hoạch, thân phận của ta, hóa ra không phải là phi tử mà là hoàng hậu cơ đấy (lại thêm một lần ở trong lòng cười trộm), thêm nữa là tiểu nha đầu trước mặt này tên là Như Ca – một cái tên thật dễ nghe.
Nhưng rốt cuộc ta vẫn phải tiến hành cái cách thức “mất trí nhớ” này: “Ta là hoàng hậu sao? Nhưng tại sao hoàng hậu lại xuất hiện ở chỗ này?” Ta nhìn chằm chằm vào mặt của Như Ca, thầm nghĩ qua đó sẽ thăm dò được chút thông tin.

Như Ca nức nở, xem ra thập phần hối hận: “Nương nương, đều do Như Ca không tốt, không nên để người ở lại một mình nơi đây. Nếu như không phải là do nô tỳ trở về lấy đồ đem tới cho nương nương, thì nương cũng sẽ không trượt chân rơi xuống nước. Cũng may nương nương biết bơi lội, bằng không, nô tỳ thật không dám nghĩ đến hậu quả.”

Ta hướng ra phía sau nàng ta để nhìn những người còn lại. Những người này phần lớn là thái giám, cả đám đều quỳ mọp ở dưới đất, cúi đầu, bọn họ đều là người hầu của ta sao? “Như Ca, ngươi nói là ta bị trượt chân ngã xuống nước?” Ta suy nghĩ cảm thấy có chút kỳ quái, mới vừa rồi không phải ta ở khoảng cách xa bờ sao, nếu như là trượt chân thì sao lại ra xa đến thế.

“Là nô tỳ trên đường trở lại đây đụng phải Nghi Hoan, nàng ta nói cho nô tỳ biết rằng nương nương bị trượt chân ngã xuống nước.” 

“Nghi Hoan là ai?” Ta mơ hồ cảm thấy chuyện này không chỉ đơn giản như vậy.

Như Ca ngó ra phía sau một chút rồi lắc đầu: “Nghi Hoan không có ở đây, nàng ta không phải là người bên cạnh nương nương, nàng ta là thị nữ bên cạnh Hoàng quí phi.” Trong một chút bất chợt nha đầu này như nhớ ra điều gì, liền khẩn trương lại gần bên ta nhỏ giọng nói: “Nương nương có thể chuyện này không đơn giản. Chúng ta hay là trở về rồi hãy nói sau.”

Ta không khỏi nhìn vào hai mắt của Như Ca, nha đầu này thật đúng là rất cơ trí.

“Bọn họ đều là người bên cạnh ta sao?” Ta chỉ vào đám thái giám vẫn còn quỳ trên mặt đất, quay qua hỏi Như Ca.

Như Ca thở dài, thanh âm có chút khổ sở: “Nương nương, người quả thật không nhớ chút gì sao? Những người này là do Hoàng thượng phái tới để bảo vệ sự an toàn cho nương nương.” Nàng đem hai chữ “bảo vệ” nhấn mạnh nói, ngữ khí phảng phất có chút ám hiệu.

Ta không hỏi nữa, có một số việc vẫn phải từ từ tìm hiểu mới hiểu rõ được. Ta chậm rãi đứng dậy, không để ý rằng trên người trang phục còn sũng nước, nói với Như Ca: “Chúng ta quay về trước đã.”

Như Ca nhanh chóng cởi bỏ áo khoác ngoài của mình, rồi choàng lên vai của ta, nói lời tạ lỗi: “Xin nương nương hãy tạm khoác y phục của nô tỳ, chuyện phát sinh đột ngột, nô tỳ không có mang theo y phục sạch sẽ để nương nương thay, đợi sau khi trở về sẽ nhanh chóng chuẩn bị cho nương nương.”

Ta lại có chút ít bị Như Ca làm cảm động. Mùa này đã là cuối thu, chỉ vẻn vẹn có chiếc áo đơn không phải Như Ca sẽ rất lạnh sao. Ta mỉm cười, lấy tay đón lấy chiếc áo của Như Ca: “Ngươi đem ngoại phục cho ta mặc, bản thân ngươi bị gió làm cảm mạo thì phải tính sao?”

Như Ca giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh, nhìn ta chăm chăm, nước mắt vừa mới ngừng lại rơi xuống: “Nương nương, người thân thể cao quí, còn nô tỳ chỉ là một phận thấp kém”

Ta mất hứng trừng mắt nhìn nàng một cái: “Sau này không được ở trước mặt ta nói ra những lời này.” Ta vốn là người đến từ thế kỷ 21, từ nhỏ đã được giáo dục về sự “bình đẳng”.

Bị ta hù dọa một câu, Như Ca nở nụ cười, trên mặt còn vương những giọt nước mắt, nhưng khóe miệng đã nhếch lên, thì ra cũng là một tiểu nữ tử xinh đẹp.

“Nương nương, chúng ta trở về thôi.” Như Ca đến bên đỡ lấy ta. Ta cũng không có suy yếu đến mức độ đó, nên nhẹ nhàng gỡ tay a đầu này ra. “Nha đầu ta chưa phải là một bà lão.”

Như Ca sửng sốt một chút, hiểu ý của ta, khóe miệng mỉm cười, thôi không còn ý định dìu ta nữa.
Ta đã bắt đầu cuộc sống xuyên không như thế, nhưng vẫn là không thể biết vận mệnh phía trước sẽ đi đến đâu?

(Hết chương 1)

2 nhận xét:

Nặc danh nói...

minh rat thich truyen nay. co gang lam viec nha!

linh nhi nói...

thanks nang nha.truyen hay^^