04-09-2011

Thái tử phi thất sủng - C3


Chương 3: Vắng vẻ
 
Diệp Lạc ngồi xuống trước bàn phấn để cho Thanh Nhi giúp nàng rửa mặt chải đầu. Nàng im lặng nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trong gương, có thể nói rằng đó là một khuôn mặt vô cùng xấu xí. Thanh Nhi nhanh nhẹn giúp nàng chải mái tóc dài đen bóng rồi vấn sơ thành một kiểu tóc thanh nhã.

Sau khi Thanh Nhi giúp Hiệp Lạc vấn tóc xong đâu đó, cuối cùng liền chọn lấy một đóa trâm cài để cắm lên búi tóc vừa mới vấn, sau đó đứng sang một bên nói: “Tiểu thư, mọi thứ đã xong xuôi.”

 “Được rồi.” Diệp Lạc nhàn nhạt đáp lời, nhìn thoáng qua hình ảnh của mình phản chiếu trong gương đồng, rồi đứng lên, đi ra khỏi phòng.

Ngoài sảnh đường, các cung nữ cùng thái giám đều đứng chờ ở phía sau đại sảnh, thấy Diệp Lạc đi ra, liền hướng phía Diệp Lạc quỳ xuống thỉnh an. Diệp Lạc liếc mắt quét qua bọn họ một cái, thản nhiên nói: “Tất cả hãy đứng lên cả đi.” Nàng nói xong, liền đi đến ngồi xuống ở chỗ dành cho bậc chủ tử, phân phó Thanh nhi đem tới một ít bạc vụn phân phát cho đám cung nữ cùng thái giám ở nơi đây.

“Đa tạ Thái tử phi.” Đám người đó nhận lấy bạc được ban cho, sắc mặt mang vẻ vui mừng tạ ơn Diệp Lạc, sau đó đứng lên, cung kính đứng sang một bên. Một tên thái giám mang bộ dáng của kẻ chủ quản đi ra nói: “Thưa Thái tử phi, theo như quy củ ở trong cung, hôm nay người phải tới chỗ của Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương để dâng trà thỉnh an.”

“Ta biết rồi, hiện tại Thái tử gia có ở trong phủ không?” Diệp Lạc dửng dưng nhìn hắn một cái rồi hỏi.
Tên thái giám kia chần chừ một chút, sau đó cung kính trả lời: “Dạ bẩm Thái tử phi, Thái tử gia từ hôm qua đã ra khỏi cung, đến nay vẫn chưa trở về.”

“Được rồi, trước tiên các ngươi hãy cứ lui cả đi.” Biểu tình trên mặt Diệp Lạc lạnh nhạt, ngữ khí bình thản nói.

Tên thái giám kia liếc mắt vụng trộm nhìn Diệp Lạc một cái, gặp biểu tình bình tĩnh thản nhiên của Diệp Lạc, cũng không thấy nàng tỏ vẻ gì là hờn giận, mới lấy làm yên lòng, dẫn những người khác lui hết ra ngoài. 

Hắn vẫn chưa hồi cung sao? Hẳn là hắn vẫn còn đang ở trong Diệp phủ. Đôi môi Diệp Lạc gợn lên một nụ cười châm chọc, mặc dù đêm qua là đêm động phòng của hắn và nàng, nhưng ở trong lòng của hắn vẫn chỉ có hình bóng giai nhân của nhị tiểu thư Diệp gia mà thôi, chỉ sợ chỉ có Hiệp Linh nhu mì xinh đẹp mới chính là Thái tử phi chân chính của hắn mà thôi! Việc nàng trở tân thái tử phi ở trong mắt của mọi người, hẳn đều cho rằng đó là do nàng đoạt mất trượng phu của muội muội, bọn họ coi nàng là một kẻ xấu xa đã phá nát hạnh phúc của chính muội muội mình.   

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Thanh Nhi lo lắng nhìn Diệp Lạc.

Diệp Lạc mỉm cười nói: “Ta không sao. Ngươi không cần phải lo lắng. Được rồi, chúng mau đi thôi.” Diệp Lạc đứng lên, hướng ra phía ngoài đi tới.

“Tiểu thư người không đợi cô gia sao?” Thanh Nhi theo sau hỏi.

“Không cần chờ nữa, hôm nay hắn sẽ không hồi cung đâu.” Diệp Lạc thản nhiên nói, dừng lại một chút, rồi lại nói với Thanh Nhi: “Thanh nhi, sau này ngươi đừng gọi hắn là cô gia, ở trong cung không giống với bên ngoài, ngươi hãy kêu hắn là Thái tử gia, biết chưa?”

Trong cung không giống với bên ngoài, không thể nói năng lung tung, lời nói vốn chẳng mang dụng ý gì, nhưng nếu để cho kẻ không có thiện tâm nghe được, có khả năng sẽ vì thế mà mất mạng. Mà Thanh Nhi từ nhỏ đã ở bên nàng, cùng nàng lớn lên ở Thủy Vân cung, đối với những thứ quy củ ở trong hoàng cung cũng không hiểu biết nhiều, cho nên nàng mới lên tiếng nhắc nhở.

Thanh Nhi tự nhiên sẽ hiểu được dụng ý của Diệp Lạc, liền lập tức ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng thưa tiểu thư, Thanh Nhi xin nhớ kỹ!”

Diệp Lạc thấy Thanh Nhi hiểu được dụng ý của mình, và cũng biết Thanh Nhi vốn là một người cẩn trọng, nên cũng không nói thêm gì nữa. Hai người tiếp tục hướng phía chính cung đi tới.
(Hết chương 3)

Không có nhận xét nào: